Sản Phẩm Của Người Khuyết Tật

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

Cậu bé khuyết tật tứ chi viết chữ đẹp


Cậu bé khuyết tật tứ chi viết chữ đẹp
Lạc dùng cùi tay phải kẹp vào cẳng tay trái để viết. Ảnh: Thanh Niên.
Không có hai bàn tay và chân nhưng cậu bé lớp 2 Trần Văn Lạc (TT Bảo trợ xã hội tỉnh Bình Định) lại có khả năng viết chữ rất đẹp. Lạc bị mẹ bỏ rơi ngay sau khi chào đời.
Nghi ngờ về cậu bé không tay chân làm sao có thể "đua chữ" với bạn đồng trang lứa lành lặn khác lập tức tan biến khi được đến lớp của Lạc, "mục sở thị" các tập vở viết chính tả, làm toán của em. Nét chữ trên các trang vở sáng đẹp, khuôn hình tròn trịa, hầu như không có một vệt tẩy xóa, lem mực nào. Lật từng trang, các bài tập viết chính tả của Lạc đều được cô giáo chấm điểm 9, 10. Trong vở làm toán, điểm số cũng rất cao, nhiều bảng kẻ ô thẳng tắp, trùng khớp nhau.
Chỉ trong nháy mắt, hai dòng chữ "Công cha như núi Thái Sơn/Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" do Lạc cặm cụi viết hiện ra ngay hàng thẳng lối, không sai lỗi nào. Lạc quay sang cầm phấn viết lên chiếc bảng con từ "Học tập" cũng rất đẹp, sắc nét.
Cô giáo Hồ Thị Hồng cho biết, từ khi nhập học vào lớp 1 đến nay, em đều đạt danh hiệu học sinh khá. Chỉ thua các bạn khác môn... thể dục. Khi mới tập viết, em mang tay giả nhưng do vướng víu quá nên giờ không thích sử dụng nữa, em chỉ thích dùng cùi tay kẹp bút viết. Thoáng thấy trên đôi cánh tay tật nguyền của Lạc xuất hiện những vết chai sần, tím tái.
"Nhiều khi mới đọc xong lần thứ nhất, chưa kịp nhắc lại lần thứ hai thì cháu đã viết xong. Tính ra Lạc viết còn nhanh hơn cả những bạn học bình thường khác", cô Hồng khoe.
Cậu bé khuyết tật tứ chi viết chữ đẹp
Đoạn chữ trong vở tập viết của Lạc. Ảnh: Thanh Niên.
Mỗi khi đến trường, Lạc được các anh chị lớn ở trung tâm chở đi, đưa về. Những phần việc khác, một mình em đều tự xoay xở được. Cất thước, bút viết, tập vở, sách, bảng, phấn... cũng như lấy những vật dụng ấy ra từ cặp sách đều được Lạc thực hiện dễ dàng, nhanh chóng. Trên tứ chi của Lạc, tay phải bị cụt nguyên bàn, tay trái cụt đến cùi chỏ, trên bàn chân phải ngón có ngón không, chân trái cụt tận đầu gối phải mang chân giả.
Trong giờ ra chơi, khi dẫn Lạc ra sân trường, cậu cho biết nhiều khi trời mưa, thấy đau đau ở chân, tay. Còn ngày thường thì khỏe lắm, chỉ chạy không được thôi vì phải mang chân giả. Nét mặt Lạc rạng rỡ nhưng khi được hỏi về ước mơ sau này, em bất chợt im lặng giữa sân trường náo nhiệt.
8 năm về trước, câu chuyện về sự xuất hiện của Lạc ở Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Bình Định đã làm rơi nước mắt nhiều người có dịp đến nơi này. Cậu bé bị bỏ rơi ngay sau khi được sinh ra ở Trung tâm Y tế huyện An Nhơn kèm với một bì thư đựng hai trăm ngàn đồng và một mảnh giấy viết tay. Nhiều người trách cứ bà mẹ nào đó đã quá vô tình, đành đoạn vứt bỏ giọt máu của mình. Nhưng khi đọc lá thư của người mẹ trẻ bất hạnh, ai cũng mềm lòng trước sự việc trái ngang.
Thư có đoạn: "Tôi là người làm thuê cuốc mướn, ngày qua ngày cũng chỉ đủ ăn. Còn đứa trẻ, cha nó đã bỏ nó và bây giờ cũng không rõ ở đâu. Tôi lại sống xa gia đình, đất khách quê người, vất vả lắm mới nuôi cháu được đến ngày hôm nay với tất cả sự giúp đỡ của bạn bè, hàng xóm. Nay được biết huyện An Nhơn có trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi, tàn tật, tôi nghĩ chỉ có nơi đây mới có được tương lai và niềm vui của cháu...".
Cho đến giờ, dù đã cố công tìm kiếm, những người có trách nhiệm vẫn chưa rõ tung tích của người mẹ lâm vào cảnh ngộ bi đát thuở ấy hiện đang ở đâu, làm gì. Dường như mong mỏi con mình sau này được may mắn, thoát cảnh lầm than, cơ cực, người mẹ đã đặt tên cho con (ghi sẵn trong thư gửi lại) là Lạc, lấy họ và tên lót là Trần Văn.
(Theo Thanh Niên)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét